Cũ 21-11-2009, 14:56   #1 (permalink)
Người thầy của chúng tôi
thjenthanmua thjenthanmua đang offline 21-11-2009, 14:56

NGƯỜI THẦY CỦA CHÚNG TÔI
Tôi không biết viết về thầy như thế nào. Người thầy của chúng tôi không phải là ngôi sao trong trường nhưng cũng không phải là người tầm thường. Thầy nghiêm khắc với học sinh nhưng không có nghĩa thầy bỏ quyên trách nhiệm. Thầy ít khi cường với chúng tôi nhưng không có nghĩa tâm hồn của thầy khô khan. Thầy là một con người chan chứa tình yêu thương, đức độ, giàu lòng nhân ái. Tôi không nói thầy thánh thiện như một thiên thần bởi thầy vốn dản dị như bao người bình thường khác. Tôi không viết thầy cao cả như người cha trong cuộc đời tôi vì thầy chưa từng săn sóc lúc tôi ốm đau. Nhưng thầy là người thầy mà chắc chắn sau này tôi cùng tập thể 12A4 mãi mãi không bao giờ quyên. Những gì thầy đang làm cho chúng tôi là tất cả tấm lòng của người thầy giáo mà không ngôn từ nào diễn đạt được. Người thầy của chúng tôi là thầy giáo HOÀNG PHÚ THỦY.
Thầy bắt đầu chủ nhiệm lớp tôi đầu năm lớp 11. Ấn tượng đầu tiên của thầy chỉ là nhưnh lời khen của nhữg thầy cô giáo khác. Nhưng khi biết thầy dạy môn công nghệ - môn phụ chẳng hề liên quan gì đến ban A, tôi hết sức ngỡ ngàng, đúng hơn là thấy bất bình tại sao nhà trường lại phân công như thế, tại sao lại để cho người thầy chủ chỉ dạy 1 tiết trên tuần như thế. Ngày ấy tôi đã sống và chịu đựng, đã học và nhìn thầy bằng hai con mắt rất khả ái. Nhiều bạn trong lớp tôi cũng vậy, nhưng tôi khôn khéo hơn, tôi không thể hiện thái độ đó bằng các hành động lộ liễu. Thầy nói gì, làm gì, tôi chẳng quan tâm, tôi chỉ biết có mình tôi, chỉ riêng tôi thôi. Tôi đâu có biết rằng một sự thật vẫn đang tồn tại: “Thầy- người mà tôi ghét bỏ ấy đang nỗ nực hết mình bù đắp cho thiếu sót của bản thân”. Mặc dù chỉ có một tiết dạy nhưng thầy luôn có gắng đảo qua lớp đều đặn mỗi ngày kiểm tra, nhắc nhở. Biết bao lần chúng tôi phát ngôn bừa bãi, thầy đều bỏ qua. Và tôi cũng không thể biết rằng cuộc đời của thầy lại lắm gian truân trắc trở đến thế! Nếu như
thầy cứ áp dụng hình phạt của nhà trường thỳ có lẽ tôi đã đến với sự thật một cách bình thản hơn. Nhưng thầy lại hiền từ, hiền tới mức làm cho tôi thấy sợ. Lớp tôi nghịch nắm, luôn tạo cho thầy nhưng "sóng gió bất thường" trong mỗi phiên họp hội đồng nhà trường. Thầy bị trách nhiều, bị nêu tên nhiều chỉ vì có những học trò như chúng tôi. Giá thầy cứ chút hết lên đầu chúng tôi thỳ dó là điều hiển nhiên. Nhưng thầy lại chỉ dũng những lời lẽ rất nhẹ nhàng , ần cần khuyên bảo chúng tôi. Thật kì lạ! tôi nghĩ chắc thầy phải kìm nén rất nhiều, kiên chì mấy cũng có núc thầy chán nản, sẽ đến thời kì "phồn hoa" của 47 đứa trẻ thả sức tung hoành ngang dọc. Chao ôi! cái ngày ấy chắc ko còn xa nữa ko biết là tôi lên vui hay nên buồn. Có một hôm, tôi nhìn trộm thầy sau khi đy từ phòng ban giám hiệu về. Thầy lặng lẽ ngồi vào bàn giáo viên. Như thường lệ, lớp tôi vânc ồn ào, "sôi động". Thầy châm điếu thuốc, hút, hút hết điếu này đến điếu khác. Tôi nhìn vào ánh mắt thầy. Ánh mắt thầy chứa nhiều suy tư thế, nó buồn như ánh sao khuê bị mây bao phủ, nó rưng rưng như trực muốn khóc. Lần đầu tiên tôi cảm nhận đc ánh mắt thầy đau đớn. Thầy vỗ mạnh vào bàn, hành động như cơm bữa ấy chẳng khiến mấy ai để ý. Thầy bắt đầu lên tiếng nhưng lơpf đầu tiên ko phải trách chúng tôi mà thầy trách mình. Thầy trách mình quá tin tưởng chúng tôi, chưa quản lí xát xao việc học hành của chúng tôi nên kq kahor sát mới thấp đến vậy. À ra thế, thầy buồn vì như thế ấy, trong tôi trào dâng bao cảm xúc khó tả. Và hôm đó một chuyện chưa bao giời xảy ra đã đc tiết lộ. câu chuyện này chỉ những ai đã từng có bố mẹ chia tay mới hiểu. Nhưng qua ngày hôm ấy tôi đã thay đổi hẳn thái độ với thầy. Tôi hiểu đc chân lí "hãy dùng trái tim để đến với trái tim, bạn sẽ cảm thấy hơi ấm của tình người". Tôi thấy người thầy của tôi đáng kính trọng hơn bao giờ hết."Tất cả những gì em làm xyn thầy hãy tha thứ cho em". Đó là lời đầu tiên tôi muốn nói với thầy. Một con người sống thiếu vắng tình thương của cha, một con người khát khao sự đồng cảm trong tận đáy lòng, một con người dành hết sự nhiệt huyết cho sự nghiệp giáo dục còn gì đáng chân trọng hơn? Thầy mất ăn mất ngủ vì chúng tôi, thầy buồn lo lắng vì chúng tôi, thầy hút thuốc nhiều cũng do chúng tôi, Thầy thương chúng tôi, những đứa hs chưa thể lớn, luôn hành động vô tư chẳng suy nghĩ sự đời. Lớp tôi thương thầy - người thầy luôn mở rộng tấm lòng khoan dung tha thứ. Tôi biết nếu hai nguồn tình cảm ấy gặp nhau sẽ tạo lên sức mạnh vô hình gắn kết tất cả các thành viên của 12A4. Nhưng điều đó đã ko xảy ra. Thầy chỉ chỉ giận chứa ko nỡ trách. Thầy luôn tự chất vấn mình, luôn tự hỏi lòng mình nên làm gì để chúng tôi tiến bộ. Thầy đy tièm kiếm câu trả lời và đến h quãng đường tìm kiếm ấy vẫn tiếp tục ngày càng dài, xa thêm. Tôi biết điều thầy mong mỏi nhất là chúng tôi có ý thức học hỏi hơn. Nhưng tôi cũng hiểu rằng khi chúng tôi đều đỗ tốt nghiệp thỳ người vui nhất, hp chính là thầy. Mấy ai làm nghề giáo mà ko yêu quý học trò. Thầy tôi cũng vậy.Đặc biệt thầy chưa bao h chán nản tuyệt vọng đối với lớp tôi. Thầy dường như mở rộng tấm lòng đón nhận tất cả, ôm tất cả 47 thành viên A4 vào lòng.
"Thầy ơi! Chúng con-những đứa con chưa biết bao h sẽ lớn đc of thầy vô cùng biết ơn thầy. Đường đời ngoài kia chẳng mấy khi bằng phẳng, nếu có 1 ngày chúng con xa ngã thỳ thầy sẽ là ngươì đánh thức ý trí cho chúng con. Thầy cứ yên tâm và xin đừng bận lòng cho chúng con quá nhiều. Còn nếu có 1 ngày chúng con thành đạt thỳ người đầu tiên chúng con nhớ đến là thầy. Thầy biết ko thầy vẽ rất đẹp. Phép mầu của những nét vẽ ấy sẽ vẽ nên bao cuộc đời của chúng con. Thầy đừng giận chúng con nhé thầy! Nếu lời chúc of chúng con sẽ thành sự thật thỳ chúng con xyn chúc thầy luôn đc chào đón ở một thế giới tràn ngập ánh sáng xanh hp.
Chúng con yêu thầy nhiều!"



trích từ báo tường lớp 12A4
người viết: lớp trưởng
người đăng thjenthanmua
__________________
Ang€l•Çøm€™fRØm¯the_Hell
khi tôi tụng kinh
cả chùa lặng yên nghe tiếng mõ của tôi:
quyến rũ
tự tin là sạch gầu
sạch gầu là trọc đầu:
tôi là sư


Thay đổi nội dung bởi: thjenthanmua, 04-12-2009 lúc 18:06.

 
Avatar của thjenthanmua
thjenthanmua
Bàn viên
Tham gia ngày: Aug 2009
Bài gửi: 87
Cảm ơn: 44
Được cảm ơn 60 lần trong 35 bài viết
Lần đọc: 173
Trả lời với Trích dẫn
4 thành viên dưới đây đã cảm ơn thjenthanmua về bài viết này:
Ma (21-11-2009), Nhóc (22-11-2009), potternguyen (21-11-2009), wAy (22-11-2009)
Trả lời

Tùy chỉnh
Sắp xếp hiển thị

Quyền hạn của bạn
Bạn không thể tạo Chủ đề mới
Bạn không thể gửi Trả lời
Bạn không thể gửi Đính kèm
Bạn không thể sửa bài viết của mình

BB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Trackbacks are Tắt
Pingbacks are Tắt
Refbacks are Tắt


Chủ đề giống nhau
Chủ đề Người gửi Chuyên mục Trả lời Bài mới
Tranh chấp giữa cu Hưng mà cu Nghĩa. Chúng ta thấy gì? Fox Tin xã hội 0 18-06-2011 17:01
Cùng tìm hiểu thầy cô trường chúng ta! forest_ntth Chúng em với thầy cô 27 23-10-2010 16:43
tuổi chúng mình blu_sky Nhịp cầu bè bạn 0 25-07-2010 13:31
Tại sao chúng ta lại nhắm mắt? potternguyen Từ ánh mắt đến trái tim 0 06-10-2009 21:35
Tại sao chúng ta sống?? wAy Hiện tại & Tương lai 0 29-05-2009 22:12

 

THPT BẠCH ĐẰNG
Diễn đàn THPT LTK
THPT PVN
Diễn đàn học sinh/ cựu học sinh Trường PTTH Quang Trung - Hải Phòng
Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 06:12.
Phát triển từ 03/11/2008 | Điều hành: HoangPhu.Vn.
Truy cập, sử dụng website này nghĩa là bạn đã chấp nhận Quy định của Diễn đàn!