Ai đã từng một lần ngửi được hương hoa cau chắc hẳn sẽ không bao giờ quên được cái hương thơm thanh tao, nhẹ nhàng ấy.
Trong cái se se lạnh cuối thu, hàng cau trước nhà đều đồng loạt trổ hoa. Những bông hoa bé xíu, trắng muốt từ từ hé nụ, thoát ra khỏi vỏ bọc để khoe hương. Ngôi nhà nhỏ trở nên ấm cúng và không khí trở nên dễ chịu hơn khi một cơn gió thổi vào mang theo mùi hương thanh khiết của hoa cau.
Không có hương thơm nồng nàn như hoa hồng, không mang vẻ kiêu sa như hoa lan… hoa cau mang một vẻ đẹp giản dị, giản di đến nỗi người ta không “thèm” chú ý đến. Nhưng chính cái sự giản dị đó lại ẩn chứa sự dịu dàng, ấm áp và thanh thản. Trong bài Hoa cau vườn trầu cảu tác giả Nguyễn Tiến có câu “Hoa cau rụng trắng sân nhà em mà hường cau ngan ngát quanh vườn trầu”. Hoa cau gắn liền với những mối tình quê mộc mạc và đơn sơ nhưng thắm đượm nghĩa tình.
Ngày bé mỗi khi có một cây cau nào bị đốn hạ, tôi “vác dao” ngồi chờ sẵn để lấy được hoa cau với bọn trẻ gần nhà. Ôm ấp, vuốt ve những chùm hoa cau nghe mát lạnh. Nhưng lạ thay, càng nâng niu chăm sóc, những bông hoa bé trắng kia lại càng nhanh chóng biến thành màu vàng. Dù cố sức ngửi những bông hoa sát ngay mình nhưng tôi không cảm nhận được hương thơm ngan ngát bằng hương hoa khi hòa quyện cùng với gió bay vào nhà.
Có một loài ong chỉ thích hút mật của hoa cau. Loại mật này cũng không giống các loại mật khác, chỉ mang hương thơm thoang thoảng và vị ngọt vừa phải.
Trước nhà ngoại có một hàng cau xanh tốt, giống như tên gọi cây nào cũng cao vút. Tôi thích đi dưới hàng cao vào buổi sáng, ngửi hương thơm của hoa cau, lắng nghe tiếng ríu rít, một cảm xúc là lạ chợt trào dâng trong lòng. Hôm nay tôi thấy mọi thứ thật tươi đẹp.