Cũ 09-02-2011, 17:33   #1 (permalink)
Câu chuyện "trò giỏi" và "trò kém"
hoangphuvn hoangphuvn đang offline 09-02-2011, 17:33

Đọc bài viết có chủ đề Giáo dục trên báo Dân Trí của tác giả Nguyễn Huỳnh Mai (gửi từ Liège, Bỉ) thấy khá hay và có nhiều ý nghĩa nên mình mang về đây chia sẻ lại cùng các bạn. Trong xã hội hiện nay, ngoài giáo dục từ nhà trường, chúng ta còn ảnh hưởng nhiều từ gia đình mà ở đó những cách chỉ bảo con cái của bố mẹ/ anh chị em chưa đúng cách. Việc so sánh, nhiếc móc hay chửi bới khi con cái chưa được như ý muốn thường gây ra suy nghĩ tiêu cực, tự tách mình của những bạn trẻ đó. Hy vọng các bạn đủ kiên nhẫn để đọc hết và cùng chia sẻ lại suy nghĩ nhé!

- - - - - - - - - - - - - - - -

Nhiều khi thầy nhận xét “trò giỏi, trò kém” chỉ là vô tình nhưng có tác dụng lớn với trò. Học trò nào được khen thì cố gắng để xứng đáng với sự chờ đợi của thầy; ngược lại trò nào bị chê thì nản chí và dẫn đến thất bại trong học hành.

Thật vậy, định kiến “giỏi” hay “kém” không dừng ở đấy. Theo các nghiên cứu đã thực hiện, trò được xem là “giỏi” sẽ thành hăng hái, sáng tạo, can đảm, chuyên cần... trong khi trò bị xem là “kém”, sau đó mất hăng hái, không sáng tạo, lười biếng...

Rốt cuộc, cuối năm, phần đông “trò giỏi” có kết quả tốt, thi đậu hay lên lớp còn “trò kém” thì thi rớt. Các nhà giáo dục gọi đó là hiệu ứng Pygmalion hay hiệu ứng Rosenthal (kết quả học hành của học sinh tùy thuộc cách đối xử của giáo viên với các em).

Trường học có rất nhiều vai trò. Truyền kiến thức cho các em, tập cho các em sống với xã hội, giúp các em suy nghĩ về nhân nghĩa hay đạo làm người, hướng nghiệp cho tương lai... Nhất là giúp các em có một môi trường để lớn lên phát triển và sống hạnh phúc. Đi học 6 hay 7 tiếng đồng hồ mỗi ngày, tức là một khoảng thời gian rất lớn, nếu không hạnh phúc thì quả là một cực hình cho các em.

Dạy cho các em sống với xã hội. Mà trong xã hội thì có ngôi thứ, người già người trẻ, người lớn người nhỏ, người giàu người nghèo. Nhưng không phải vì thế mà trong lớp học cũng phải xếp “thứ bậc” theo giỏi hay kém. Lúc các em học xong, được trường chuẩn bị “hành trang” rồi, lúc đó các em sẽ đủ “bản lĩnh” để đối diện với những thứ bậc, những sàng lọc của xã hội. Tuy không phải là “tháp ngà”, nhưng ít nhất trường học, cũng như gia đình, phải là nơi mà các em cảm thấy được bảo vệ, được yên ổn.

Qua kinh nghiệm, chúng ta ít nhất đã một lần gặp trường hợp giáo viên “phân hạng” học trò trong lúc lên lớp mỗi ngày, qua những cách đối xử nhiều khi rất là vô tình:

. cho phép “trò giỏi” trả lời thường hơn, quên khuyến khích các trò thụ động,

. những nhận xét, rất dễ hiểu thật đấy nhưng cũng rất nguy hiểm, chẳng hạn như: trò A là đèn đỏ của lớp, trò B khôn như Lê Quý Đôn...

. ghi điểm xếp hạng của các em trong học kỳ trước và liên tục so sánh với kết quả hiện tại,

. khi “trò kém” thành công thì nghĩ “em ấy gặp may mắn kỳ này”. Còn khi “trò giỏi” có điểm xấu thì đổ tội cho “chắc rủi ro tai nạn ấy thôi”

. vài giáo viên còn nghĩ : “vịt đẹt thì suốt đời sẽ đẹt”.


Về tâm lý mà nói, trò giỏi, hấp thụ mau... làm người đứng trên bục giảng vui vì thấy kết quả tốt đẹp của lao động của chính bản thân mình. Trò giỏi “vinh danh thầy”. Thế nên trò giỏi dễ được thầy “thương”. Công việc dạy học cần sự tiếp tay của yếu tố tâm lý nhưng nhiều khi tiếng nói thuần của trái tim là tiếng nói “không có lý” (irrationnel) mà chúng ta phải loại bỏ.

Những trò kém, xét kỹ xem, nhiều khi không phải tự chúng kém mà có thể vì hoàn cảnh xã hội của các em khó khăn hơn, vì các em bị bệnh hay suy dinh dưỡng, vì các em có khó khăn về tâm lý... Hay có thể vì cách dạy của chính chúng ta không thích hợp với các em. Nhiều nhà giáo dục quan niệm rằng thất bại của học trò, một phần trách nhiệm là ở thầy.

Nếu dựa theo đa số, ta phải nhìn nhận rằng khả năng trí tuệ các em, giỏi hay kém, đều có.

Cái cần là môi trường phải khuyến khích nâng đỡ giúp cho khả năng ấy phát triển. Tốc độ và thời điểm của sự mở mang trí tuệ khác nhau tùy mỗi em. Có những “hoa nở muộn” nhưng chúng vẫn nở và vẫn đẹp, không thua em kém chị. Có những “con vịt biến thành thiên nga” mà!

Hơn nữa, những em bị xem như kém sẽ tự định nghĩa tiêu cực về giá trị cá nhân, sẽ thành nhút nhát, lùi vào bóng tối, co trong “vỏ sò”, không thích sinh hoạt trong lớp, ngại đến trường (đến trường để bị xem rẻ, y như con chó của Pavlov bị điện giật, nó “biết khôn”, sẽ tránh cái bẫy có gắn điện!). Từ từ các em sẽ không còn nghị lực để theo đuổi các bạn, để cố gắng học.

Ám ảnh của cái nhận xét “trò kém” đeo đuổi cá nhân suốt cuộc đời. Nhiều khi cái ám ảnh đó chỉ được phát hiện, 30 năm sau, trên chiếc ghế dài của nhà phân tâm học!

Giúp một em mà số phận bạc đãi, hổ trợ cho một em vốn có nhiều khó khăn... công lao ấy của người đi dạy rất lớn. Thành công đó có giá trị hơn là thành công giúp cho một trò vốn đã “giỏi”.

Chữ “giỏi” và “kém” được để trong dấu ngoặc vì thế nào là “giỏi”? Học khác với khôn. Điểm cao không hẳn là giỏi vì còn tùy theo cách chấm điểm, những chỉ tiêu mà thầy dùng, tùy hoàn cảnh...

Tựu trung, vai trò chính của trường học là giúp các em phát triển để sống tự do. Không mù chữ là có cái vé để đi vào xã hội thông tin, có kiến thức là một chiến thắng so với dốt nát. Như thế, vai trò của người đi dạy không là xếp hạng các em theo giỏi hay kém mà là giúp mỗi một các em thành người có tri thức.

Không xếp hạng học trò là một vấn đề thuộc phương pháp giáo dục. Không thành kiến, xem tất cả các em như những nụ hoa hàm tiếu, làm cách nào để các em tươi nở dưới ánh sáng của khoa học. Cách nhìn không định kiến đã là một khởi đầu tốt, khuyến khích tất cả các em nỗ lực cố gắng. Tất cả các em như đồng hành trên một chiếc thuyền, nếu cần chèo thì tất cả cùng chèo: động cơ ấy có thể giúp các em vốn “yếu” ra sức cùng với bạn bè. Nếu như thế chưa đủ nữa thì ta phải sáng tạo thêm những cách khác, dùng phương pháp giáo dục tùy theo đối tượng, tùy theo nhu cầu của học trò – pédagogie différenciée – chẳng hạn...

Đó cũng là một vấn đề đạo đức giáo dục. Người thầy, trên cương vị này, nhiều khi phải tự vượt qua những “hỉ nộ ái ố”, tình cảm riêng của bản thân để xem các em học trò của mình ngang hàng trước sự hiểu biết. Em nào cũng có quyền biết chữ và có kiến thức. Vai trò của người đi dạy là đưa phương tiện giúp các em vượt khó khăn, nếu các em gặp khó khăn. Người đi dạy cũng là một dũng sĩ chống bất bình đẳng xã hội.
__________________
Life seems totally different from now on...
Skype: HoangPhu.Vn

 
Avatar của hoangphuvn
hoangphuvn
Cựu học sinh
Tham gia ngày: Oct 2008
Đến từ: Nhân Lý, Cao Nhân
Bài gửi: 759
Cảm ơn: 888
Được cảm ơn 1,125 lần trong 369 bài viết
Tâm trạng: TanTa
Lần đọc: 67
Trả lời với Trích dẫn
Những thành viên sau đã cảm ơn hoangphuvn về bài viết:
empiresx2008 (03-03-2011)
Trả lời

Từ khóa
đào tạo, giáo dục, huỳnh mai, nguyen huynh mai, thầy trò, trò giỏi, trò kém

Tùy chỉnh
Sắp xếp hiển thị

Quyền hạn của bạn
Bạn không thể tạo Chủ đề mới
Bạn không thể gửi Trả lời
Bạn không thể gửi Đính kèm
Bạn không thể sửa bài viết của mình

BB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Trackbacks are Tắt
Pingbacks are Tắt
Refbacks are Tắt


Chủ đề giống nhau
Chủ đề Người gửi Chuyên mục Trả lời Bài mới
Hải Phòng: xã Mỹ Đồng "điểm sáng" trong chuyển dịch cơ cấu kinh tế nông thôn xuanhong10b Thủy Nguyên (Hải Phòng) Quê Hương Tôi 46 14-11-2010 09:23
Viết tiếp "Chuyện yêu" của Win đê!!! toiyeutpCang Câu lạc bộ Chém Gió 1 05-08-2010 12:39
Trò chơi " Tìm tên bài hát " YoYo-CiCi Âm nhạc - Điện ảnh 379 01-06-2010 14:30
Nghệ thuật sử dụng ánh sáng và bóng tối trong "Chữ người tử tù" và "Hai đứa trẻ" wAy Ban Khoa học xã hội 0 22-11-2009 07:25
Chuyện lạ - Thăm "quốc gia" nhỏ nhất thế giới ! Nhóc Câu lạc bộ Chém Gió 2 04-10-2009 16:28

 

THPT BẠCH ĐẰNG
Diễn đàn THPT LTK
THPT PVN
Diễn đàn học sinh/ cựu học sinh Trường PTTH Quang Trung - Hải Phòng
Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 09:54.
Phát triển từ 03/11/2008 | Điều hành: HoangPhu.Vn.
Truy cập, sử dụng website này nghĩa là bạn đã chấp nhận Quy định của Diễn đàn!