Ngó trời xanh thấy chim về chốn cũ
Ta ước mình được trở lại trường xưa
Qua bao năm bên xứ người xa lạ
Trong cô đơn ao ước một ngày về.
Khi vẫn biết người xưa không còn nữa
Và bạn bè mỗi đứa một phương trời
Thầy cô cũ dần rời xa bục giảng
Tôi trở về với kỷ niệm thân thương.
Ôi! Ghế đá ngày nào tôi vẫn đợi
Chắc rêu phong theo dòng chảy cuộc đời
Phượng ủ rũ theo mùa hạ vương vấn
Ve đầu hè khẽ gọi mùa chia tay.
Đôi mắt nai tuổi trăng tròn thuở ấy
Tôi muốn nhìn như những lúc còn thơ
Tiềng guốc đưa dọc hành lang cuối dãy
Mang yêu thương trong buổi mới vào trường.
Tuy tất cả đã lùi vào quá khứ
Với thời gian còn lại được những gì
Nhưng tấm lòng của người con xa xứ
Luôn hướng về trường cũ ở quê hương.
Tôi lặng lẽ gởi vào những câu thơ
Niềm yêu thương êm ái chẳng bến bờ
Nét mực khô lệ chảy dài trên má
Biết bao giờ được trở lại trường xưa.
Trở lại sân trường
Nắng ngẩn ngơ nhìn ta xa lạ
Chùm phượng đỏ hôm nao
Giờ chỉ xanh màu lá
Vết chân xưa mưa nắng cũng nhoà!
Chỗ ngồi kia đâu phải của riêng ta
Còn đâu nữa những giờ học
Thả hồn theo gió
Lời mắng nhẹ nhàng của thầy
Giờ đây nghe xa quá!
Kỉ niệm tràn về thật ngân nga!
Thật ư
Thời học trò đã xa
Tuổi thơ cũng vụt qua
Ta lặng lẽ bước đi trong niềm nhớ
Thầy cô bạn bè ơi!
Biết vao giờ gặp lại
Thời gian thì trôi mãi
Trôi xa!!
Sắp xa rồi hai tiếng "cô ơi"
Sẽ chẳng còn nghe thấy nói cười
Những bài cô giảng lòng ghi nhớ
Em giữ hành trang bước vào đời
Ngày mai cất bước xa trường lớp
Hôm nay còn đó mãi không thôi
Bài thơ vọng lại đầy lưu luyến
Chân níu bàn chân nước mắt rơi ...
Gối đầu lên chiếc ba lô
Bồi hồi nhớ lại từng giờ bên em
Khát khao nhớ cánh tay êm
Khát khao muốn có lại đêm trăng rằm
Quá khuya thức dậy chăn tằm
Nhẹ nhàng em đặt con nằm bên anh,
Một cơn gió thoảng qua mình
Tưởng chừng quấn hết ấm lành của đêm
Vội vàng thức dậy cùng em
Trăng như trải lụa bên thềm nhà xây.
Lá dân bay, lá dân bay
Như mưa xanh dưới bàn tay ngọc ngà
Nghe tằm ăn cứ ngỡ là
Mưa xuân đặt xuống mái nhà ấy thôi
Xong việc cho tằm ăn rồi
Lát sau đã thấy em cười trong mơ:
Anh ơi! tằm sẽ nhả tơ
Còn anh đi đến bao giờ về anh?
Nghe tằm ăm lá dâu xanh
Thương em cứ phải xa anh tháng ngày.
Khi bàn tay hỏi bàn tay
Vết chai kể rõ bề dày tháng năm ...
Đêm nay ở chốn xa xăm
Nhớ em anh thấy trăng rằm méo đi!