Ngày 24/3/2011_ một ngày đc coi là không bình thường
Sáng: Lớp sĩ số 44 vắng 17...=> nản



Đội bóng có 7 người thì 3 người bị sởi đã nghỉ, còn 1 người chưa rõ tung tích.
8h58' các bạn nữ lớp truy tìm tung tích của thủ môn Đỗ Văn Huynh. Và sau một hồi dò xét tra hỏi => Tin động trời: bạn Huynh nhà ta bị sởi => Con gái tiếp tục xốc và không ngừng lạy trời lạy phật



Chiều: Lớp sĩ số 44 vắng 10, một con số đáng kinh ngạc... 7 người đã đi, trong đó có bạn Huynh, Tuấn Anh => con gái mừng rỡ " 2 vận động viên of chúng ta đã đi và có thể ra sân"...
1h25' cả lớp vô cùng căng thẳng và im ắng: kiểm tra 15' Lí. Ối em thưa cô sao cô coi chặt thế... Huhu cô coi chặt thế này làm lớp em cũng giảm sút tinh thần...


2h5' cẻng hết tiết: Mọi người thoải mái lên nào. Sắp ra sân rùi...
Ối lại một điều bất ngờ nữa, Tuấn đến trường... để... đá bóng. Mọi người vỗ tay cho sự cố gắng of T nào...


Vậy là trận đấu bóng với a6 cũng đã diễn ra. Vô cùng căng thẳng, hồi hộp và tràn đầy sự lo lắng. Mọi người cổ vũ cái nào...



Hiệp một kết thúc với tỉ số đều 1-1. Hihihi kon trai đã không phụ lòng kon gái...
Hiệp hai diễn ra, a6 lại vào quả nữa... Và lớp mình phải để trận đấu kết thúc với tỉ số 3-1. Vậy là a6 đã thắng.
Nhưng không ngoài sự mong chờ của mọi người, kon trai đã thi đấu tốt và làm những gì có thể. A3 thua nhưng vui. Kon gái vô cùng tự hào về kon trai... kon trai no.1...



Và sau trận đấu, kon gái đã xuống sân cổ vũ tinh thần cho kon trai và cũng để xem tình hình của Tuấn vs Tuấn Anh. Hehe tất cả vẫn ổn... Mọi người vui lên nào...
Thật sự nhờ giải bóng này mà tinh thần đoàn kết of a3 đc tăng cao. Kon gái thêm quý kon trai hơn.
Trai a3 No.1...

A3 vô đối...

I love a3...
