Thế là mình đã 3 tháng mình đc mang một cái chức danh mới:"sinh viên". Mình cũng cảm thấy trong mình có một điều gì đó đổi khác, ko còn vô tư như ngày xưa, ko còn nhí nhảnh đi trêu bọn con gái lớp khác nữa, ko đc đạp xe đến trường như ngày xưa, ôi đoạn đường quen thuộc sao mà nhớ nó quá. Và còn nhớ hơn mái trường Quang Trung yêu dấu, nhớ bạn bè thầy cô, nhớ cái cổng trường, nhớ cái cây cổ thụ to pạc đứng sừng sững, nhớ nhà B nơi phòng 5 lớp học thân yêu mình gắn liền với nó suôt 3 năm cấp 3. Cuộc sông sinh viên thật khó khăn nhưng đổi lại sinh viên sống với nhau thật vui, ai cũng có chung 1 niềm cảm xúc là nhớ nhà và nhớ mái trường xưa, mỗi lần như vạy xóm trọ bọn mình lại tụ tâp với nhau, cùng nhau ăn uống, cùng nhau hát ca, xóm trọ buổi tối vang lên những bài ca về cuộc sống, về tình yêu, về quê nhà, về mái trường, về thầy cô bạn bè. Thật vui, những lúc như vậy tôi lại bùi ngùi nhớ về những người bạn thân yêu của tôi, những người anh em dưới mái nhà 12c5 thân yêu. Tuy giờ đây mỗi đứa một nơi nhưng những tin nhắn buổi đêm đã giúp chúng tôi gần bên nhau. Chỉ có những ai đang học dưới mái trường ĐH mới thấu hiểu đc hết những gì mà tôi đang trải qua.
Nhưng chúng tôi những đứa con dưới mái trường Quang Trung thân yêu sẽ mãi nhớ về mái trường nơi chắp cánh cho chúng tôi bay vào cuộc đời. Tất cả những ai đã dang và sẽ học dưới mái trường Quang Trung hãy trân trọng và giữ lấy những phút giây bên nhau bạn nhé.




