(Xa nhau lâu rồi rất nhớ chúng mày, nhưng tao lại không dám gặp chúng mày chả hỉu tại sao?)
Thời gian trôi thật nhanh phải không?
Mới hôm nào còn phải đạp xe đi học giữa cái trời nắng chang chang của HP hay những buổi sáng sớm trời rét buốt của những ngày đông lạnh giá.
Thoáng vậy mà đã 2 năm rồi nhỉ, kể từ cái ngày mà tất cả lớp àh không nói đúng là cả khối 12 (04-07) mới đúng chứ. Sau ngày hôm đó chính xác là cả lớp không còn đc họp đông đủ nữa, mỗi người một nơi, một định hướng, chọn một con đường đi cho mình. Riêng tôi, tôi chon đi thật xa khỏi miền bắc để có thể trưởng thành hơn, va chạm với xã hội hơn đó chính là vào miền nam chọn điểm dừng chân là đất Sài thành này. Năm ngoái về nhận đc nhiều tin của đám chúng mày đứa đi lấy chồng đứa đi học này học nọ (sao chẳng có tin thằng con trai nào lấy vợ cả). Không biết chúng mày còn nhớ cái lớp C4 nghịch như quỷ không. Nhớ những kỉ niệm trong cái lớp đó. Năm lớp 12 có lẽ là năm mà nhiều cái đáng nhớ nhất. nhưng năm 10 và 11 tôi nhớ nhất 1 chuyện đó là:
"Cô Phụng dạy văn lớp nói chuyện quá ồn nhắc nhở không đc cô mới cầm thước để làm cho lớp trật tự nhưng ôi thôi cô định đánh đứa nào là nó dậy nó chạy.. cuối cùng cô lên bàn giáo viên ngồi khóc" tôi cũng không biết đây là chuyện vui hay buồn nữa.
năm 11 . Cắm trại là điều mong chờ nhất của cả lớp. thật là đau lòng khi từ hôm chuẩn bị đến hôm cắm thì rất đẹp trời mát mẻ. Ôi thôi đến hôm cắm trời mưa cho 2 hôm luôn làm trại thì suýt đổ chạy ra chống mấy lần (thế mới đau chứ) mưa làm cho cái sân vận động đất nhão nhoét bẩn quá bẩn. Không đốt lửa trại đc. đành lớp nào về lớp đấy tự chơi. đến hôm sau vừa tháo dỡ trại xong là trời nắng. cả khóa tiu ngỉu vụ cắm trại
Nhớ nhớ tất cả chúng mày. nhớ cái điệu cười của Thơm Mùi nghe nó cười xong là cả lớp cùng cười (kinh dị mà còn cười to), nhớ con Béo to gần nhất lớp sôi nổi hào hứng rất có tinh thần tập thể thông minh mà học thì ... nhớ cái thằng Lớp trưởng luôn bao che cho bạn hỏi cái j cũng bênh bạn và cười cười trước mặt cô chủ nhiệm còn nhớ bạn bí thư (thằng Sang Sáng) ít nói cái j nó cũng cười trừ không hà. Mạnh Tặng Quyền ÚY Nam thân đức bản Thêm Khúc chẳng có tiết học nào là yên ổn với mấy đứa này. còn nhiều đứa có cái đặ biệt để nhớ quá viết có lẽ tới sáng cũng kô hêt
Nhắc đến cái tên cái lớp là ai cũng không muốn dạy rồi. tiết sinh hoạt nào cũng đc Mirs Hường(chủ nhiệm) ca 1 bản tình ca trường kì cái j cũng đúng cuối sổ 31/31 kể cả cờ đỏ kể cả Sổ đầu bài... mà vẫn thix vì không phải học mà kaka. Nhớ cả tiết dạy Sử của thầy Cơ cả lớp rất sợ nhưng thày nói chuyện lại rất hay nhưng vẫn không ai thix môn sử. Kiểm tra thầy còn coi chặt nữa chứ bị bắt là 0 lun khỏi phải làm ra ngoài ngồi lun. Tiết sinh của cô Hoa học rât dễ hỉu thoải mái. Tiết Lý của thầy Ngọc (còi) dạy rất vui thày rất hay cáu và có món đòn đá chân học sinh. Có tin đồn rằng thày yêu cô Phụng. tiết toán thày Sang thầy ít nói kinh khủng. tiết Kĩ CN nữa chứ bà Huyền me dạy không hay nhưng bà ấy hay hát hát cũng hay nữa cô Oanh dạy thể dục vui hay làm trò cho Hs cười ... còn nhiều quá kể sơ sơ vậy thôi chứ kể hết không bít đến bao giờ
Đến đây kì thi tốt nghiệp đã tới bắt đầu chỉ có học 6 môn thi tốt nghiệp thấy vui hơn có lẽ đây là lúc mà mọi người gắn bó với nhau nhiều hơn(nghỉ học nhiều hơn lúc trước)
thi tốt nghiệp xong chẳng mấy đứa còn gặp nhau nhưng tin có nửa lớp thi đỗ àh vì luôn nhất trường mà trừ học hành ra keke. những đứa đỗ thì mừng đứa rớt cũng không bùn lắm vì còn có lần thứ 2 nhưng thấy thương tụi nó làm sao ấy.
cũng không hỉu nổi nữa những đứa học đc mà vẫn rớt những đứa chắc rớt thì lại hên xui"đúng là học tài thi phận mà"
Miss you!
Giờ ngồi đây giữa đất Sài Gòn này mới cảm thấy nhớ thật là nhớ. Mấy hum trước có nhận đc cái mail của rum QTO thế là vào góp vui để ôn lại kỉ niệm xưa cho đỡ nhớ. TRường thì vẫn vậy còn người thì khác rồi
P/S

ết mới về lên trường thấy trường vẫn vậy àh nhưng có tượng ông Quang Trung to tướng àh