Sáng nay chợt dậy sớm. Tim thấy nhói đau... Nơi đây không có
Mùa Đông sao vẫn thấy lạnh, với những cảm giác thật khó tả. Chợt nhớ...
Không phải mình không nhớ về những ngày xưa ấy, thật vui tươi, hồn nhiên của tuổi học trò, mặc dù mình nhớ, mặc dù mình sống xa nhà nhưng vẫn luôn dõi theo từng bước những kỷ niệm, những người bạn ở phương bắc, nơi
Mùa Đông đang mang cái lạnh căm căm tới
những-người-hạnh-phúc! Tớ nói thế bởi người đi xa thật cô quạnh giữa những nẻo đường và con người lạ lẫm. Hạnh phúc khi được sống ở gần nhà, nơi có gió lạnh, mưa phùn của
Mùa Đông.
Những cuộc gọi quen thuộc từ quê nhà, tớ không nhấc máy. Những tin nhắn hỏi thăm, tớ không trả lời. Những lời trách móc, tớ không thanh minh. Dường như tớ bây giờ là thế? Người ta có thể thay đổi về hình dáng, khuôn mặt? Đúng. Người ta có thể thay đổi về tính cách, suy nghĩ? Cũng đúng. Nhưng thôi, tớ lại để kệ, ai muốn nghĩ sao thì nghĩ

.
Ở lớp mình, tớ đi xa nhiều nhất, vắng mặt lâu nhất trong những cuộc vui, những lần gặp gỡ. Tớ biết các bạn đã lập gia đình gần hết, có đôi nên nghĩa vợ chồng là bạn học cùng lớp cả cấp 2, cấp 3, có đôi gần, đôi xa... nhưng hình như tớ có mặt trong những đám cưới ấy đếm chưa qua nổi năm đầu ngón tay

. Ở lớp cũng có người thân nhất, thân vừa vừa và cả bình thường thôi, nhưng dù gì tớ vẫn luôn nhớ tất cả 53 khuôn mặt ấy... vẫn nhớ được sinh nhật của rất nhiều người. Có những lời hứa
sống-chết-bên-nhau đã không thể thực hiện được. Tớ có buồn không?
Tớ không còn là một con người bản lĩnh như xưa nữa! Tớ đã đạt được đến niềm tin như các bạn vẫn thường nói, thường tự hào, nhưng tớ đã ném tất cả những gì tớ có qua những hành động ngu ngốc rồi!
Một
Mùa Xuân nữa sắp tới!
Mùa Xuân sẽ ấm áp hơn
Mùa Đông. Một cái Tết nữa lại sắp về,
tớ sợ!
...