|
Chơi vơi như học sinh chuyên trượt đại học

25-07-2010, 13:03
- Câu chuyện một học sinh chuyên Toán 12 năm học giỏi, con của một gia đình nông dân, đã tự tử vì làm bài thi đại học không tốt một lần nữa lại dấy lên mối quan tâm của dư luận xã hội. Tâm lý phổ biến đè nặng lên vai các thí sinh "phải đỗ đại học bằng mọi giá" dường như tăng gấp hai lần với học sinh trường chuyên. Đây cũng là chia sẻ của những người đã từng kinh qua "ải vũ môn" với những áp lực tương tự.
"Học sinh chuyên mà trượt à?"
Tôi thấy thực sự sốc khi đọc bài viết này. Là một học sinh chuyên năm nay thi đại học, tôi hiểu áp lực lớn thế nào đối với những học sinh chuyên như chúng tôi nếu không đỗ.
Giả sử trượt, có lẽ tôi cũng sẽ nghĩ đến cái chết và tôi hoàn toàn hiểu vì sao bạn ấy làm như thế.
Có thể nhiều người sẽ nói bạn ấy dại, nông nổi, bồng bột nhưng sao không ai nói phải làm thế nào để chúng tôi vượt qua khi việc đỗ trượt trở thành danh dự của học sinh chuyên, là niềm tự hào của cha mẹ, là những lời bàn tán dù chỉ là sau lưng.. Nếu không phải học sinh chuyên, tôi nghĩ ít ai hiểu được thần kinh của họ căng đến mức nào.
Dương Huyền (TP.HCM
Các bạn sống thiếu ý chí
Trước hết, tôi xin chia buồn cùng gia đình em.
Nhưng sau chuyện này, tôi nghĩ rằng các trường chuyên trong cả nước cần nhìn lại cách dạy người của mình.
Tôi quen nhiều bạn học trường chuyên, tôi nhận thấy rằng những bạn được đào tạo trong trường chuyên thường có thái độ rất ngạo mạn, hay coi thường các bạn không học trường chuyên nhưng lại sống rất thiếu ý chí, khi có chuyện thì chỉ biết dựa dẫm vào người khác.
Mong rằng các nhà trường coi lại cách dạy người của mình, đừng vì chút thành tích học tập mà khiến các em có thái độ sống không đúng mực vì xét cho cùng tôi vẫn luôn nghĩ rằng học làm người mới là cái cốt yếu khi đến trường!
Phong (Đà Nẵng
"Thẹn không chịu được!"
Trước kia, là một học sinh của trường Lê Khiết, mình học cũng khá. Nhưng khi thi đại học lại "rụng" trường cao.
Các bạn hiểu vì sao không? Nghĩ sao? Nguyên một lớp đứa nào cũng đậu cao, tự nhiên mình lại lẹt đẹt, mình cảm thấy thẹn không chịu được, chẳng thà mình học hành bình thường đi, nhưng đằng này mình học cũng có tiếng trong lớp.
Xong đợt thi đó mình thất vọng, chán nản đến tận cùng, không còn chút ý trí nào hết. Không dám gặp bạn bè, không dám ra khỏi nhà, ra bà con xung quanh hỏi thì biết nói sao.
Mình cũng từng nghĩ đến chuyện ra đi như Sĩ, nhưng không hành động ngu muội như bạn.
Tuy vậy, giờ mình đã mãi vô danh ẩn tích trong TP.HCM luôn, không còn gặp bất cứ bạn bè nào học chung trường Lê Khiết cả! Mình đã có cuộc sống vui sướng ở Sài Gòn, niềm vui này dư sức che lấp nỗi buồn là mình sẽ không bao giờ về Quảng Ngãi nữa.
Mình hiểu được phần nào hành động của Sĩ, nhưng có lẽ Sĩ hành động tức thời quá. Sĩ không chịu nghĩ đến người khác gì hết, nhất là những người thân xung quanh. Sĩ đi rồi là Sĩ sẽ quên hết tất cả, không còn biết gì hết, nhưng còn ba, mẹ, anh Sĩ, liệu có chịu được không?
Vài lời gởi cho bạn nào muốn hành động giống Sĩ: Đừng có khờ dại và ngu muội, đừng có ích kỷ. Ba mẹ cực khổ nuôi mình lớn lên chứ đâu phải tự nhiên mình lớn lên đâu mà muốn làm gì thì làm. Thân xác mình là của ba mẹ chứ không phải của mình đâu. Nếu mình cảm thấy sống không nổi nữa thì cố gắng sống cho ba mẹ, cho người thân đi, đừng có nghĩ cho bản thân mình.
Mình sống thì cùng lắm khổ cho bản thân mình thôi. Còn mình ra đi thì có quá trời người phải khổ. Cái gì thời gian rồi cũng phai mờ, không có theo suốt đời đâu mà phải hành động như vậy!
Chúc Sĩ ra đi thanh thản, không còn gì vương vấn ở trần thế này nữa . Và chia buồn cùng ba, mẹ, anh trai Sĩ.
Minh Minh (TP.HCM)
Chuyên Toán không bằng chuyên Tâm, chuyên Lý không bằng chuyên Lý trí
Tôi xin chia buồn với giai đình em Sĩ.
Tôi hiểu suy nghĩ của em, chỉ tiếc là ở một ranh giới mong manh đó, không có tác động nào níu kéo em trở lại.
Bản thân tôi cũng từng học giỏi rồi rơi xuống cuối lớp chuyên.
Nỗi nhục của kẻ bại trận, không niềm vui, không hạnh phúc cũng đã từng dẫn tôi đến những suy nghĩ như vậy.
Tôi đã đứng lên với lòng hận thù, hận thù chính bản thân mình. Tôi đã thi đỗ đại học dù muôn hơn bạn bè, tôi có việc làm, có thu nhập cao. Giờ, tôi đã có thể tự tin với chính mình, với những bạn bè xưa. Nhưng thực sự, vết thương tâm hồn quá lớn, có lẽ nó sẽ theo tôi suốt cuộc đời.
Với em Sĩ, những em năm sau hay năm sau nữa sẽ phải thử lửa trường thi mà ở đó là bước ngoặt của cuộc đời. Tôi mong các em hiểu cho rằng: Chuyên Toán không bằng chuyên tâm, chuyên Lý không bằng lý trí.
Lực cản khó vượt qua nhất không phải là cổng trường đại học mà là chính bản thân mình. Kẻ thù lớn nhất cuộc đời là chính mình mà.
Em Sĩ có vượt qua được cổng trường đại học thì em ấy cũng đã thua chính bản thân mình rồi. Đến bây giờ, tôi sống cũng chỉ với một ý nghĩa duy nhất: không muốn là kẻ chiến bại của chính mình.
Tôi mong các bậc phụ huynh quan tâm và động viên các em. Để các em cảm nhận được ý nghĩa cuộc sống chứ không phải chỉ sống với một mục đích duy nhất là không chịu khuất phục chính mình. Chắc mọi người còn nhớ thủ khoa Luật của ĐH Vinh tự tử năm nào?!.
Solive (TP.HCM)
__________________
susu_don't cry
|
blu_sky.c12
Bàn viên
Tham gia ngày: Jul 2010
Đến từ: An Sơn _ tươi đẹp quá!
Bài gửi: 278
Cảm ơn: 0
Được cảm ơn 35 lần trong 28 bài viết
|
|