Cũ 23-01-2009, 17:15   #1 (permalink)
Bà lão đáng thương_người việt nam ơi hãy mở rộng tấm lòng...
Lệ Kưng Lệ Kưng đang offline 23-01-2009, 17:15

TẤM LÒNG NGƯỜI VIỆT Ở NƠI ĐÂU
--------------------------------------------------------------------------------

CÁI NÀY LÀ MÌNH COPY TRÊN BLOG CUẢ 1 NGUỜI BẠN . MÌNH ĐỌC MÀ CỨ TRÀN NƯỚC MẮT . HY VỌNG VIẾT LÊN ĐỂ HỢP SỨC HẢO TÂM CỦA MỌI NGƯỜI GIÚP NGOẠI .
Ngày hôm nay - ngày Chủ Nhật, tâm trạng tôi thật sự nặng nề và bế tắc?!! Ko như những gì tôi nghe, ko giống những gì tôi nghĩ, và rất khác những gì tôi tưởng tượng... chính tôi đã đi gặp bà. Bà ở trong một con hẻm nhỏ, ghập ghềnh và chật hẹp đến nỗi tôi chỉ có thể để xe ở ngoài mà đi bộ vào. Nơi đó ko fải là 1 căn nhà, mà trông như 1 cái chòi xiêu vẹo được chắp vá.


Một bà cụ nhỏ thó, lưng còng và ốm yếu bước ra. Tôi khóc. Ko thể nói được lời nào. Cứ thế, tôi chỉ khóc.

Các bức vách của căn nhà còn nguyên vết tích của gạch vữa, vậy mà hàng tháng nơi ấy móc túi của bà tận 500 ngàn. Bà bảo chúng tôi lên căn gác nhỏ của bà để xem nơi bà ngủ. Chiếc cầu thang gỗ ko tay vịn, với cặp mắt mờ và đôi chân yếu, bà tựa lưng vào tường và cứ thế bước lên, bước xuống. Ngay cả tôi còn ko đảm bảo cho sự an toàn của mình khi bước lên trên những mảnh gỗ ấy.

Căn gác nhỏ, ọp ẹp, hớ hênh và tạm bợ. Tôi đã bắt đầu quen với việc chế ngự cảm xúc, vậy mà đôi khi mắt vẫn cay cay vội vàng nhìn qua hướng khác.
...
Ko trò chuyện được lâu, vì bà phải đi bán lúc 13h. Vậy đó, ngày này qua ngày khác, bà ra khỏi nhà lúc 13h trưa và trở về khi đã 23h đêm. Sống với gió, với nắng, với mưa ngần ấy năm trời nên sức khỏe của bà bây giờ cũng mong manh lắm. Nhưng bà chỉ mong cái lưng hết nhức, cái chân hết đau, để bà còn đi bán kiếm tiền nuôi những đứa cháu.

Chia tay bà, tôi về nhà trong nỗi băn khoăn nghẹn ngào.

20h, tôi tìm đến chỗ bà bán. Bà quá nhỏ bé lặng lẽ trước sự ồn ào xô bồ của phố xá và con người nơi đây. Tôi thấy một vài bạn trai ngồi xung quanh bà. Họ chỉ lặng lẽ nhìn cho đến khi tôi xuất hiện. Tôi đã vui hơn khi được gặp bà và tưởng như đã chế ngự được cái cảm xúc trẻ con ban sáng. Nhưng... chỉ nói được câu thứ 2 tôi lại khóc. Anh thanh niên ấy lặng lẽ nhìn tôi.

Chúng tôi nhìn nhau và cùng nhìn bà. Hỏi thăm anh mới biết, cũng nhờ một vài bài viết nào đó trên blog mà anh tìm đến bà...

Từ 13h cho đến khi gặp tôi, bà chỉ bán được 10 ngàn.

Tôi ngồi bên bà suốt buổi tối. Xe cộ qua lại quá đông, đèn xe chiếu sáng làm tôi nhòe cả mắt, huống chi bà. Nhiều anh thanh niên dừng xe, dâng đôi bàn tay lễ phép biếu bà 10 ngàn. Những chị phụ nữ ghé mua mà ko cần tiền thối.

Tối nay tôi biết bà rất vui, vì bà cứ nhờ tôi đếm đi đếm lại 250 ngàn mà bà đã ko tin đó là số tiền bà kiếm được. Bà vui, tôi vui. Bà cười, tôi khóc.

Ngồi được một lúc thì có người phụ nữ tới lấy tiền bánh. Hôm nay bà bán được 38 cái và fải trả cho họ 95 ngàn. Bà ko lời 1 xu. Họ, kiếm tiền trên cái khổ của người khác.

21h30 bà ngủ gục, tôi giục bà về vì "hôm nay bà bán được nhiều rồi" nhưng tôi biết bà sẽ ko về. Bà là thế, cứ tẩn mẩn ngồi đó, cho đến khi phố xá vắng vẻ đìu hiu.

Chia tay bà, tôi bước đi mà lòng nặng nề quá!

Rất mong mọi người hãy cùng chia sẽ với tôi về hoàn cảnh của bà cụ, người mà bất cứ ai cũng muốn gọi thân thương là Ngoại. Hãy đóng góp với chúng tôi để giúp đỡ bà nhé.
NHỮNG HÌNH ẢNH CỦA NGOẠIĐể chụp được tấm ảnh này, ngoại phải chịu đau để đứng dậy vì lưng ngoại đau lắm.Chỗ ngủ của ngoại"Ngoại chụp có đẹp không con"bà đã hơn 90 tuổi Ngoại chỉ có thể ngồi như thế này,và ngoại đã ngồi như thế này suốt 10 tiếng ngoài đường trên chiếc ghế nhựa nhỏ. Mắt ngoại gần như mù,không thấy, không phân biệt được đồ và tiền. Ai mua gì,đưa bao nhiêu nói mấy nhiêu để ngoại biết mà thối lại. Cái bao này đẹp quá, ngoại vuốt lại cho thẳng. Cháu gái nuôi gọi ngoại là cố, bé ngoan ngoãn và lễ phép,đang học lớp 1.Hàng ngày vào chùa bán nhang kiếm tiền phụ ngoại.Hôm nay bé vui vì có nhiều quần áo đẹp.Dì 2,con gái nuôi của ngoại,70 tuổi,sức khỏe yếu nên dì cũng chỉ bán nhang và ở nhà lo cơm nước,giặt giũ cho ngoại.Con bé 7 tuổi kêu bà bằng Cố không cha không mẹ, bà thương. Thằng cháu bị tâm thần chỉ ăn ở ngoài đường, còn có gì ngon đem về đều dành cho bà hết, bà không nỡ bỏ. Bà nói "bà mong được chết ở ngoài đường để tụi nhỏ không thấy bà lúc ấy..."

Tôi nghẹn... Lấy vội cuộn khăn giấy của bà...


Bà đi bán vì gia đình nhỏ của bà, 1 gia đình không có ai là ruột thịt, chỉ vì tình thương giữa người với người mà nên 1 gia đình. Và bà vẫn muốn góp công sức dù tuổi đã già sức đã cạn.


Tôi muốn được ngồi thêm với bà để bà tâm sự, nhưng thời gian bà đi bán đã sắp đến... Tạm biệt bà & chắc chắn tôi sẽ gặp lại bà.

Trưa...

Gần 2h mưa bắt đầu trút. Tôi nghĩ đến bà. Thay vội cái áo, lấy thêm cây dù, tôi vội vã chạy ngay đến chỗ bà bán. Tôi lại nghẹn.

Bà ngồi đó, co ro trong cây dù chỉ đủ che cho hàng hoá & nửa tấm thân cong cong của bà. Tôi gửi xe & ngồi với bà, trên lề đường, xe cộ qua lại, mưa vẫn rơi...

Tôi nói với bà muốn mua hết số hàng bà bán để bà về sớm nghỉ ngơi hôm nay. Bà nói không được, bà đã dặn chú xe ôm 11h tối lại đón, bà không muốn chú ko có tiền tối nay, cuộc sống chú vất vả lắm.

Rồi bà lấy bánh cho tôi, bà nói bánh của bà ngon lắm, loại tốt, bà bán không lấy lời nhiều như người ta. Ngoài bánh ra, bà còn bán chuối nướng. Bà bán giùm chị kia, "tội nghiệp nó lắm, ba mươi mấy tuổi mà phải một mình bươn chải nuôi chồng con & gia đình chồng. Bà bán giùm chứ không lấy lời."

Bà ngồi trên chiếc ghế nhựa, có tấm lót mỏng mà theo bà là tấm nệm. Bà mỏi lưng lắm chứ vì chẳng có chỗ dựa, nhưng "bà ráng chịu".

Tôi ngồi cùng bà cả 1 buổi chiều, lúc mưa lúc tạnh lúc lại mưa. Tôi cảm nhận rằng bà vui lắm, vì bà kể rất nhiều chuyện cho tôi nghe, tâm sự những ước muốn của bà và cả khuyên nhủ tôi cách sống. Cuối mỗi câu chuyện, bà nói "bà buồn!", nhưng bà lại cười với tôi. Nụ cười của số phận.


Tôi khuyên bà vào viện dưỡng lão, vì ở đó bà sẽ có bè bạn, có cô y tá chăm sóc cho bà. Bà lắc đầu nguầy nguậy, bà muốn đi bán để có tiền nuôi cháu và bà muốn buổi tối được nằm trên chiếc giường nhỏ trên gác trong không gian yên tịnh.

Khách đến mua hàng bà không phải vì cái bánh cái kẹo, mà chính là muốn cho bà tiền. Bà không biết bao nhiêu tiền đâu, vì bà không thấy, bà hỏi tôi & cám ơn những người ấy. Tôi giúp bà gói bánh mà nước mắt rơi chẳng hay, vì cảm động. Có chị thấy tôi vậy, cũng lau vội nước mắt và thăm hỏi hoàn cảnh của bà. Tôi biết rằng vẫn có người tốt trên đời này.

Rồi cũng đến lúc tôi phải trở về với gia đình, tôi trả bà về lại với cuộc sống mưu sinh như thường ngày của bà, thui thủi bên cái bánh cái kẹo, với đồng tiền nhân ái & với cả nắng... gió... mưa...

Đường về tấp nập, mà tôi cứ thấy mãi dáng gầy cong cong của bà trên góc nhỏ con đường. Mưa đã tạnh, mà mắt tôi vẫn thấy cay xè như ngàn giọt mưa bắn vào.

Tôi biết, còn nhiều người như bà lắm...

Bà ngồi 1 góc rất nhỏ trên lề đường, trước cổng chính của Trung tâm Triển lãm Hoàng Văn Thụ. Các bạn có thể chạy ngang qua để thấy hoàn cảnh đáng thương của bà & hãy giúp đỡ bà.


Ko viết nữa, xem hình thôi nhé, mọi người sẽ cảm nhận sâu sắc hơn và thấy rằng cuộc sống của chúng ta vẫn còn rất may mắn và hạnh phúc.


Ngoại nhỏ bé lắm,nếu không zoom máy ảnh thì từ khoảng cách ấy tôi không thể thấy được Ngoại.Có người đang mua hàng của Ngoại.Ngoại hỏi"Sao con chụp hình Ngoại hoài vậy?" Tôi trả lời "vì Ngoại rất đẹp". Trời lại mưa, tôi chụp hình từ góc nhìn của Ngoại.Mưa,Ngoại cầm dù và chỉ lo bánh bị ướt.Ngoại che bánh kĩ lắm,chứ Ngoại thì sao cũng được.Cái nón lá của Ngoại ướt sũng,đội vào hay bị ngứa đầu.Mâm bánh của Ngoại đây. Bịch chuối nướng Ngoại bán dùm người ta, ko lời 1 xu, còn đồ của Ngoại là snack, bánh tuyết, chewing gum, đậu phộng, hột dưa. Hầu như những người mua bánh của Ngoại đều là những người hảo tâm, còn ko, thì chẳng ai muốn dừng xe để ăn những món nàyNgồi dưới mưa, Ngoại khoe tôi hôm qua được anh thanh niên tốt bụng nào đó cho cái máy đọc kinh Phật của Úc. Ngoại khen đồ Úc xịn nhất, nhưng cái máy đọc tiếng Úc nên Ngoại ko hiểu. Lâu lâu Ngoại lấy ra nghe cho đỡ buồn


Khoảng 18h30, mưa nặng hạt. Tôi có thêm một người bạn đồng hành, Nga đi làm về là ra chỗ bà ngay, chúng tôi cùng che cho bà, cùng ướt và cùng lạnh. Bà hài hước "mưa ko fải là trời hành đâu con, mà là tiền hành. Trời mưa vẫn ráng ngồi bán để kiếm tiền thì là tiền hành chứ gì nữa". Ngoại rất lạc quan Ngoại biết ko?
Tối thế này ai thấy được Ngoại?

Thật sự chẳng thấy gì cả, chỉ là 1 cây dù. Vậy mà Ngoại vẫn ráng ngồi bán đến tận 11g đêmMưa nhòe đường phố, nhòe ánh điện và nhòe luôn cả Ngoại.
## Ngoại ngồi ngay Trung tâm hội chợ triễn lãm quốc tế, rất mong mọi người khi có dịp đi ngang qua, hãy dừng xe mua giúp ngoại cái bánh hoặc đơn giản chỉ là trò chuỵên, vì Ngoại ngồi 1 mình buồn lắm.



PHẠM HẢI LÝ__SỐNG TRÊN ĐỜI KẦN KÓ MỘT TẤM LÒNG ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI__
__________________
Nhạt nhòa

 
Avatar của Lệ Kưng
Lệ Kưng
Tan Nát Một Trái Tim...
Tham gia ngày: Jan 2009
Đến từ: Đâu Còn Lâu Mới Nói :-P
Bài gửi: 2,574
Cảm ơn: 527
Được cảm ơn 689 lần trong 374 bài viết
Tâm trạng: DangBuon
Lần đọc: 523
Trả lời với Trích dẫn
7 thành viên dưới đây đã cảm ơn Lệ Kưng về bài viết này:
BoA (23-01-2009), DK_neo (25-01-2009), dragononline (16-09-2010), Hoa Tường Vy (23-01-2009), hph.1104 (18-05-2011), wAy (06-06-2009), YoYo-CiCi (23-01-2009)
Cũ 23-01-2009, 17:16   #2 (permalink)
Lệ Kưng
Tan Nát Một Trái Tim...
 
Avatar của Lệ Kưng
 
Tham gia ngày: Jan 2009
Đến từ: Đâu Còn Lâu Mới Nói :-P
Bài gửi: 2,574
Cảm ơn: 527
Được cảm ơn 689 lần trong 374 bài viết
Tâm trạng: DangBuon
Mặc định

Tấm lòng việt hãy bao dung hơn
__________________
Nhạt nhòa
Lệ Kưng đang offline   Trả lời với Trích dẫn
Những thành viên sau đã cảm ơn Lệ Kưng về bài viết:
hoangphuvn (23-01-2009)
Cũ 23-01-2009, 18:22   #3 (permalink)
YoYo-CiCi
Cựu học sinh
 
Avatar của YoYo-CiCi
 
Tham gia ngày: Nov 2008
Đến từ: Cánh đồng cỏ
Bài gửi: 944
Cảm ơn: 446
Được cảm ơn 334 lần trong 133 bài viết
Tâm trạng: DaiKhoLam
Gửi tin nhắn qua Yahoo tới YoYo-CiCi
Mặc định

YoYo-CiCi đang offline   Trả lời với Trích dẫn
Cũ 23-01-2009, 21:17   #4 (permalink)
Lệ Kưng
Tan Nát Một Trái Tim...
 
Avatar của Lệ Kưng
 
Tham gia ngày: Jan 2009
Đến từ: Đâu Còn Lâu Mới Nói :-P
Bài gửi: 2,574
Cảm ơn: 527
Được cảm ơn 689 lần trong 374 bài viết
Tâm trạng: DangBuon
Mặc định

Đọc xong bài viết này không biết sao khóe mi của tôi cứ rưng rưng nước mắt"CHẮC TẠI VÌ TÔI ĐỒNG CẢM VỚI NGOẠI".Ước mong sao trên Trái Đất này không còn cảnh đời tương tự xảy ra nữa
__________________
Nhạt nhòa
Lệ Kưng đang offline   Trả lời với Trích dẫn
Cũ 23-01-2009, 22:48   #5 (permalink)
BoA
Bàn viên
 
Avatar của BoA
 
Tham gia ngày: Dec 2008
Bài gửi: 30
Cảm ơn: 4
Được cảm ơn 26 lần trong 11 bài viết
Mặc định

Hix, mong bà bán được nhiều hàng ,hay đơn giản chỉ là có nhiều người qua đường dừng lại hơn để trò chuyện với ba`!!!!

Thay đổi nội dung bởi: BoA, 24-01-2009 lúc 09:42
BoA đang offline   Trả lời với Trích dẫn
Cũ 24-01-2009, 10:50   #6 (permalink)
Lệ Kưng
Tan Nát Một Trái Tim...
 
Avatar của Lệ Kưng
 
Tham gia ngày: Jan 2009
Đến từ: Đâu Còn Lâu Mới Nói :-P
Bài gửi: 2,574
Cảm ơn: 527
Được cảm ơn 689 lần trong 374 bài viết
Tâm trạng: DangBuon
Mặc định

Mình cũng mong rằng như vậy. NHưng mà mong hơn vẫn là có một nhà hảo tâm nào đó hãy đón bà về nhà họ và phụng dưỡng bà để cuộc đời nơi cuối nguồn của bà được hưởng niềm hạnh phúc trọn vẹn
__________________
Nhạt nhòa
Lệ Kưng đang offline   Trả lời với Trích dẫn
Cũ 24-01-2009, 14:36   #7 (permalink)
Hoa Tường Vy
Bàn viên
 
Avatar của Hoa Tường Vy
 
Tham gia ngày: Dec 2008
Đến từ: trên là trời --dưới là đất...hớ hớ
Bài gửi: 1,022
Cảm ơn: 603
Được cảm ơn 189 lần trong 101 bài viết
Tâm trạng: HunCaiNha
Gửi tin nhắn qua Yahoo tới Hoa Tường Vy
Mặc định

anh L ơi !!!
sao bài vik lại cóa nội dung khác hẳn với chữ ký thía kia .....
đối lập hoàn toàn .........
ko bikanh đồng cảm hay................. nữa đây
__________________
QTO No.1
Hoa Tường Vy đang offline   Trả lời với Trích dẫn
Cũ 24-01-2009, 15:07   #8 (permalink)
Lệ Kưng
Tan Nát Một Trái Tim...
 
Avatar của Lệ Kưng
 
Tham gia ngày: Jan 2009
Đến từ: Đâu Còn Lâu Mới Nói :-P
Bài gửi: 2,574
Cảm ơn: 527
Được cảm ơn 689 lần trong 374 bài viết
Tâm trạng: DangBuon
Mặc định

Haha đó là em tự hiểu thui chứ tấm lòng anh trong sáng có ông Trời chứng giám...
__________________
Nhạt nhòa
Lệ Kưng đang offline   Trả lời với Trích dẫn
Cũ 24-01-2009, 22:23   #9 (permalink)
BoA
Bàn viên
 
Avatar của BoA
 
Tham gia ngày: Dec 2008
Bài gửi: 30
Cảm ơn: 4
Được cảm ơn 26 lần trong 11 bài viết
Mặc định

Bạn gì ơi! Bạn có biết địa chỉ của ngoại ko?
BoA đang offline   Trả lời với Trích dẫn
Cũ 25-01-2009, 08:10   #10 (permalink)
Lệ Kưng
Tan Nát Một Trái Tim...
 
Avatar của Lệ Kưng
 
Tham gia ngày: Jan 2009
Đến từ: Đâu Còn Lâu Mới Nói :-P
Bài gửi: 2,574
Cảm ơn: 527
Được cảm ơn 689 lần trong 374 bài viết
Tâm trạng: DangBuon
Mặc định

Bạn chờ mình để mình tìm hiểu kĩ hơn về Ngoại rùi trả lời bạn nha
__________________
Nhạt nhòa
Lệ Kưng đang offline   Trả lời với Trích dẫn
Trả lời

Từ khóa
hải lý™

Tùy chỉnh
Sắp xếp hiển thị

Quyền hạn của bạn
Bạn không thể tạo Chủ đề mới
Bạn không thể gửi Trả lời
Bạn không thể gửi Đính kèm
Bạn không thể sửa bài viết của mình

BB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Trackbacks are Tắt
Pingbacks are Tắt
Refbacks are Tắt


Chủ đề giống nhau
Chủ đề Người gửi Chuyên mục Trả lời Bài mới
ai? chính là thần tượng của lòng tôi ^^! blu_sky Ảnh khác 13 26-06-2011 19:47
Cần tìm BX thật lòng luôn ! timbxQT13 Nhịp cầu bè bạn 79 03-03-2011 07:55
lòng tự trọng: tin vào bản thân blu_sky Nhịp cầu bè bạn 9 18-07-2010 12:30
Cần có một tấm lòng... potternguyen Tin xã hội 0 14-10-2009 08:01
Lòng dũng cảm và sự yêu thương!! BoA Từ ánh mắt đến trái tim 0 01-01-2009 10:49

 

THPT BẠCH ĐẰNG
Diễn đàn THPT LTK
THPT PVN
Diễn đàn học sinh/ cựu học sinh Trường PTTH Quang Trung - Hải Phòng
Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 16:09.
Phát triển từ 03/11/2008 | Điều hành: HoangPhu.Vn.
Truy cập, sử dụng website này nghĩa là bạn đã chấp nhận Quy định của Diễn đàn!