Cũ 22-12-2008, 13:57   #1 (permalink)
The Truth About Santa Claus
chip92 chip92 đang offline 22-12-2008, 13:57

I remember my first Christmas adventure with Grandma.
I was just a kid.

I remember tearing across town on my bike to visit her on the
day my big sister dropped the bomb: "There is no Santa Claus,"
she jeered. "Even dummies know that!"

My Grandma was not the gushy kind, never had been. I fled to
her that day because I knew she would be straight with me.

I knew Grandma always told the truth, and I knew that the truth
always went down a whole lot easier when swallowed with one of
her "world-famous" cinnamon buns. I knew they were world-famous,
because Grandma said so. It had to be true.

Grandma was home, and the buns were still warm. Between bites,
I told her everything. She was ready for me.

"No Santa Claus?" She snorted... "Ridiculous! Don't believe it.
That rumor Has been going around for years, and it makes me mad,
plain mad! Now, put On your coat, and let's go."

"Go? Go where, Grandma?" I asked. I hadn't even finished my
second world-famous cinnamon bun.

"Where" turned out to be Kerby's General Store, the one store
in town that had a little bit of just about everything. As we
walked through its doors, Grandma handed me ten dollars. That
was a bundle in those days. "Take this money," she said, "and
buy something for someone who needs it. I'll wait for you in
the car." Then she turned and walked out of Kerby's.

I was only eight years old. I'd often gone shopping with my
mother, but never had I shopped for anything all by myself.
The store seemed big and crowded, full of people scrambling to
finish their Christmas shopping. For a Few moments I just
stood there, confused, clutching that ten-dollar bill,
wondering what to buy, and who on earth to buy it for.

I thought of everybody I knew: my family, my Friends, my
neighbors, the kids at school, and the people who went to my
church.

I was just about thought out, when I suddenly thought of Bobby
Decker. He was a kid with bad breath and messy hair, and he
sat right behind me in Mrs. Pollock's grade-two class.

Bobby Decker didn't have a coat. I knew that because he never
went out to recess during the winter. His mother always wrote
a note, telling the teacher that he had a cough, but all we
kids knew that Bobby Decker didn't have a cough; he didn't have
a good coat. I fingered the ten-dollar bill with growing
excitement. I would buy Bobby Decker a coat!

I settled on a red corduroy one that had a hood to it.
It looked real warm, and he would like that.

"Is this a Christmas present for someone?" the lady behind the
counter asked Kindly, as I laid my ten dollars down.

"Yes, ma'am," I replied shyly. "It's for Bobby."

The nice lady smiled at me, as I told her about how Bobby really
needed a Good winter coat. I didn't get any change, but she put
the coat in a bag, smiled again, and wished me a Merry Christmas.

That evening, Grandma helped me wrap the coat (a little tag
fell out of the coat, and Grandma tucked it in her Bible) in
Christmas paper and ribbons and wrote, "To Bobby, From Santa
Claus" on it. Grandma said that Santa always insisted on
secrecy. Then she drove me over to Bobby Decker's house,
explaining as we went that I was now and forever officially,
one of Santa's Helpers. Grandma parked down the street from
Bobby's house, and she and I crept noiselessly and hid in the
bushes by his front walk. Then Grandma gave me a nudge. "All
right, Santa Claus," she whispered, "get going."

I took a deep breath, dashed for his front door, threw the
present down on his step, pounded his door and flew back to
the safety of the bushes and Grandma. Together we waited
breathlessly in the darkness for the front door to open.
Finally it did, and there stood Bobby.

Fifty years haven't dimmed the thrill of those moments spent
shivering, beside my Grandma, in Bobby Decker's bushes. That
night, I realized that those awful rumors about Santa Claus
were just what Grandma said they were: Ridiculous.

Santa was alive and well, and we were on his team.
I still have The Bible, with the coat tag tucked inside:
$19.95.

Forward this issue to a friend or send them the link below:
http://www.mountainwings.com/past/8354.htm

Thank you for inviting MountainWings into your mailbox.
See you tomorrow.

Trích:
Sự thật về ông già Noel

Tôi không bao giờ quên được câu chuyện Giáng Sinh năm ấy với bà ngoại tôi. Hôm ấy, chị gái tôi tuyên bố "Làm gì có ông già Noel", chị còn chế nhạo tôi, "Đến cả những kẻ ngu ngốc nhất cũng biết chuyện đó mà em lại tin là có hay sao?".

Tôi khóc òa lên và lôi xe đạp chạy ngay sang nhà bà, vì bà sẽ không bao giờ giấu tôi cái gì.

Tôi biết bà bao giờ cũng nói thật, mà sự thật thì lúc nào cũng ngon hơn nếu được ăn cùng với ổ bánh mỳ quế ngọt ngào "nổi tiếng toàn thế giới" của bà. Tôi biết những chiếc bánh mỳ ấy "nổi tiếng toàn thế giới" vì bà bảo thế, mà bà đã nói thì chắc chắn vậy.

Bà đang ở nhà, bánh mỳ còn đang ấm nóng. Vừa ăn tôi vừa kể cho bà nỗi ấm ức của tôi.

Bà nói "Không có ông già Noel ư? Thật là chuyện nực cười, cháu đừng có tin vậy. Ôi dào, cái chuyện này người ta cứ đồn đại bao nhiêu năm nay, làm bà thật là giận, giận quá. Nào, bây giờ mặc áo khoác ngoài vào rồi hai bà cháu mình cùng đi".

"Đi ạ? Nhưng mà đi đâu hả bà?" Tôi thắc mắc. Tôi còn chưa kịp ăn xong chiếc bánh mỳ quế "nổi tiếng thế giới" thứ hai.

Hóa ra bà dẫn tôi ra cửa hàng bách hóa tổng hợp gần nhà. Chỗ này có đủ mọi thứ, bách hóa mà lị. Vừa đưa tôi vào, bà đưa cho tôi một tờ tiền 10 đôla (thời đó 10 đôla to lắm). Bà nói "Cháu cầm lấy số tiền này đi, rồi tự chọn mua một món quà cho ai đó. Bà sẽ đợi cháu ở ngoài cửa nhé". Nói xong bà quay lưng đi về phía cửa ra vào đợi tôi.

Một cô bé 8 tuổi như tôi, tôi toàn đi mua sắm với mẹ chứ chưa bao giờ tự mình mua cái gì cả. Cửa hàng bách hoa to rộng và đông đúc quá. Ai nấy đều bận rộn tìm mua quà Giáng Sinh cho người thân. Phải tới một lúc lâu, tôi cứ đứng vậy một chỗ, tần ngần, bối rối, tay nắm chặt tờ tiền mà không biết là sẽ mua cái gì, mà mua thì tặng ai bây giờ cơ chứ?

Tôi nghĩ tới tất cả những người tôi biết: gia đình, bạn bè, hàng xóm, các bạn cùng lớp... Tới khi nghĩ rằng không còn ai nữa thì tôi sực nhớ rằng có cậu bạn Bobby. Cậu ta hay đi học mà không đánh răng và không chải đầu, hồi lớp 2 cậu ấy ngồi ngay đằng sau ghế của tôi.

Bobby không có áo khoác ngoài. Tôi biết vậy vì cứ mùa đông tới là cậu không bao giờ ra ngoài sân trường trong giờ ra chơi. Mẹ cậu ấy hay viết giấy xin phép cô cho ở lại trong lớp vì cậu ấy hay bị ho, nhưng tất cả các bạn cùng lớp đều biết rằng Bobby đâu có bị ho mà là vì cậu ấy không có áo ấm. Tôi miết tay lên trên tờ tiền và cảm thấy thật phấn chấn hẳn lên, đúng rồi, mình sẽ mua tặng Bobby một chiếc áo khoác.

Mãi thì tôi cũng chọn được một chiếc áo bằng nhung màu đỏ có mũ. Trông chiếc áo ấm lắm và chắc là Bobby sẽ thích nó, tôi đoán vậy. Mang chiếc áo ra quầy trả tiền, nhận tờ tiền 10 đôla của tôi, cô bán hàng nhìn tôi thân thiện và hỏi: "Quà tặng Giáng Sinh của cháu cho ai đó à?".

"Dạ vâng ạ, quà cháu tặng cho Bobby" - Tôi bẽn lẽn trả lời cô. Cô mỉm cười khi nghe tôi kể về cậu bạn Bobby mùa đông không có áo ấm. Cô gói cái áo lại cho vào túi, mỉm cười và đưa cho tôi, rồi cô chúc tôi một Giáng Sinh vui vẻ.

Chiều muộn hôm đó, trong lúc bà ngoại giúp tôi gói quà, một tờ giấy nhỏ rơi ra khỏi chiếc áo, bà nhặt lấy và đặt vào cuốn Kinh Thánh của bà. Tôi chọn tờ giấy bọc quà Giáng Sinh thật đẹp, có cả nơ nữa và viết "Tặng Bobby", ký tên "Ông già Noel". Bà nói với tôi rằng ông già Noel tặng quà thường không ra mắt đâu mà bao giờ cũng bí mật. Rồi bà đưa tôi tới trước cửa nhà của Bobby, vừa đi bà vừa nói với tôi rằng kể từ giờ phút này tôi đã chính thức trở thành "trợ lý" của ông già Noel. Tới nơi, hai bà cháu nhón chân tiến gần ngôi nhà của Bobby, rồi cùng nấp đằng sau bụi cây trước cửa nhà. Bà vỗ nhẹ vào vai tôi thầm thì "Nào, ông già tuyết bé bỏng của bà, đi tặng quà cho bạn đi nào".

Tôi hít vào một hơi thật sâu, chạy một mạch tới trước cửa nhà, đặt món quà trên thềm cửa, lấy tay đập cửa thật mạnh rồi chạy như bay về bụi cây nơi bà đứng đợi. Rồi hai bà cháu cùng hồi hộp chờ đợi trong bóng tối. Cánh cửa mở, và cậu bé Bobby ngơ ngác bước ra, ai gõ cửa nhà mình ấy nhỉ.

Năm mươi năm rồi, tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác của giây phút ấy khi nấp dưới bụi cây nắm lấy tay bà. Vào cái khoảnh khắc ấy, tôi hiểu ra rằng tất cả những điều đồn đại đáng ghét về ông già Noel, y như bà nói, thật đáng nực cười.

Ông già Noel vẫn luôn sống và mạnh khỏe, tất cả chúng ta đều là những "trợ lý" đắc lực của ông. Cho tới tận bây giờ, tôi vẫn còn giữ cuốn Kinh Thánh của bà ngoại tôi, trong đó có kẹp cái mác đề giá tiền của chiếc áo khoác: 19.95 đô-la.
__________________
#_# (".") Chip Ku+e ")("

 
Avatar của chip92
chip92
Bàn viên
Tham gia ngày: Dec 2008
Bài gửi: 77
Cảm ơn: 97
Được cảm ơn 60 lần trong 26 bài viết
Tâm trạng: HienKhoAh
Lần đọc: 168
Trả lời với Trích dẫn
Những thành viên sau đã cảm ơn chip92 về bài viết:
Hoa Tường Vy (23-12-2008)
Trả lời

Từ khóa
santa claus

Tùy chỉnh
Sắp xếp hiển thị

Quyền hạn của bạn
Bạn không thể tạo Chủ đề mới
Bạn không thể gửi Trả lời
Bạn không thể gửi Đính kèm
Bạn không thể sửa bài viết của mình

BB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Trackbacks are Tắt
Pingbacks are Tắt
Refbacks are Tắt


 

THPT BẠCH ĐẰNG
Diễn đàn THPT LTK
THPT PVN
Diễn đàn học sinh/ cựu học sinh Trường PTTH Quang Trung - Hải Phòng
Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 08:19.
Phát triển từ 03/11/2008 | Điều hành: HoangPhu.Vn.
Truy cập, sử dụng website này nghĩa là bạn đã chấp nhận Quy định của Diễn đàn!