Mưa rơi miên man, mưa trên tình buồn
Mưa rơi từng cơn lạnh buốt vào hồn
Mưa tạt trên cây, mưa luồng kẽ đá
Mưa ngập bầu trời ướt cả hoàng hôn
Mưa nhạt dấu chân ngày ta đưa tiễn
Mưa át gió gào từng tiếng gọi nhau
Mưa trên đổi thay tháng ngày xa cách
Mưa thấm bụi mờ thành vết thương đau
Mưa qua con tim loãng dòng máu đỏ
Còn chút hơi tàn đứt giữa bờ môi
Mưa trên thân tôi gầy gò một thuở
Tan tác bên đời mộng vỡ thành đôi
Mưa không lớn nhưng lòng lại rạn nứt
Mưa nơi đâu sao lại mưa nơi này
Mưa cứ mưa và Tôi cũng cứ mưa...
__________________
Ái tình này ai có thể vượt qua.
Vọng minh nguyệt , tâm thật thê lương.
Hận thiên cổ , nỗi đau luân hồi.
Khi nhắm mắt ai mới là kẻ si cuồng.
Thế đạo này thật vô thường.
Khiến cho người dám yêu một đời phải bi thương.
|