Cơn mưa đêm nay đã mang theo nỗi đau hôm qua.
Và cơn gió tháng qua bỗng chợt
Khi cô đơn quay quanh cho con phố thêm yên lặng,
Trong tiếng mưa,
Chợt dòng nước mắt lăng dài,
Có những lúc em đã cố quên dấu nước mắt sâu trong trái tim,
Phút chốc bỗng cô đơn hạt mưa rơi ước đôi mi,
Ướt đôi vai gầy
Có lúc em như đã quên
Và đã có lúc không gian sẽ yên bình,
Đã có lúc em tin thời gian dần trôi,
Xin hạt mưa đừng rơi đừng rơi mãi,
Cho niềm đau về anh được chôn dấu...................