lật lại những dòng lưu bút như lật lại những trang kí ức về tuổi học trò trắng trong, tinh khôi...
thấy sao ngày dài quá, càng nhớ bạn, nhớ trường lớp nhiều hơn

tốt nghiệp r cũng chẳng còn lí do gì để quay lại trường một cách tự do như trước!!!
buồn! kêu buồn mãi cũng chán ...
nhớ! nhớ hoài biết phải làm sao...???
cũng chỉ là cuốn sổ vs những dòng chữ, thế mà ta đã lật đi lật lại ko biết bao nhiêu lần để r mỗi lần lật lại là một lần ta khẽ nấc và nếm trải vị đắng của nước mắt!
khóc! đâu mang thời gian quay trở lại để nô đùa, vui vẻ....!!!

khóc! cũng chẳng thể mang theo những kỉ niệm đẹp theo suốt quãng thời gian còn lại
....
vậy thì ta buồn! buồn thôi cũng đủ r! đủ để nhớ lại tất cả, chuyện vui r chuyện buồn r chuyện khó nói, khó xử!
Ôi! mái trường mà tôi yêu nay ở đâu ....??
